Đối với tôi, Đà Nẵng hình như vẫn luôn là một thành phố đi ngủ sớm, và cũng dậy thật sớm. Nó nằm trong những thái cực chông chênh nhất, của đất cát và biển cả, nắng và gió, ban ngày và ban đêm...
Rong ruổi qua chiếc cầu sông Hàn nhộn nhịp, tôi bước sang một thế giới khác nơi bên kia cầu, âm thầm mà cũng sôi nổi. Cái ấm thầm, đầy ma lực của đêm Đà Nẵng. Biển cả như con cá lớn quẫy đạp nơi nắng lớn, phản chiếu qua từng chiếc vảy của nó là một thứ ánh sáng chói chang, sống động và mang đầy sức nặng của đại dương. Để rồi đến đêm, con cá ấy năm yên, hơi thở hay làn gió biển đều đặn thổi vào đất liền, vỗ về bao hồn người. Con người ta vẫn vui thú với biển cả, vói cái vẻ hoang dã mà nó mang lại, nhưng cũng đầy kính trọng và nể sợ.
Ánh đêm bao trùm lên đường phố, lúc ấy cuộc sống thật nhỏ nhặt. Quán xá bên đường vẫn đông đúc, tôi rong ruổi và có thể ngửi thấy hương vị của rất nhiều món ăn, và cả cái mùi vị sơ khởi của cuộc sống nơi đây. Tôi coi cuộc sống ấy là "sơ khởi" bởi tôi thấy nó vẫn luôn bắt đầu và vẫn luôn kết thúc như vậy, với một sự vận động ngầm của con người và biển cả, với tự nhiên rộng lớn. Và sơ khởi để chất chứa bao hi vọng và niềm tin cho dải đất này.
Lần về quê này, tôi để ý thấy phần ban công nhà tôi đã bị che khuất nhiều bởi những dãy nhà cao mới mọc lên, cảnh biển đã chẳng còn có thể hiện hữu trong tầm mắt. Nhưng, trong tâm thức, tôi vẫn cảm nhận được tiếng phành phạch động cơ tầu vẫy vùng trong làn biển xanh mát lạnh. Và rồi một cơn gió tinh nghịch len lỏi qua những khe tường hun hút, chợt ghé tai tôi thầm thì xốn xang:
"Chút vị biển dành cho anh đấy!"
Gió cười khúc khịch còn tôi thì lòng nhẹ tênh tang...
(Phạm Hải
PS: Kì thực, không phải điều gì cứ muốn là cũng làm được ngay. Lúc ấy, cứ như con người ta đã biết có một chiếc hòm đựng toàn những quá khứ cũ kĩ và những cảm xúc mới lạ, những thứ của báu mà hiếm khi ta bắt gặp, nhưng rồi lại thiếu mất một chiếc chìa khóa. Một chia chìa khóa mang tên là "chờ đợi".
Đấy, cứ như thế mà tôi tự nhiên tiến vào sâu một ít vào tâm hồn, một chút gì đó ở Đà Nẵng, một chút gì đo tôi chưa thấy, không phải cứ mỗi lần về là lại được như thế. Con người ta cần thành ý cũng như cần sự chờ đợi vậy. Một chút thành ý của tôi là như thế. Còn một vài bức ảnh tôi chụp và một đoạn video nho nhỏ. Hi vọng của tôi là đem lại chút Đà Nẵng trong tâm thức mọi người. Và cũng là, cho mọi người thấy, thành quả của sự chờ đợi của tôi.
Kì thực, mọi thứ bắt đầu không phải lúc nào cũng tốt đẹp. Cứ biết thế đã, còn kết quả là do bạn cơ mà!
Ba tấm ảnh trên được chụp bên bờ sông Hàn vào một ngày hè nắng gắt. Đường Bạch Đằng lúc ấy khá vắng, lác đác cũng chỉ có vài chiếc xe máy hoặc ô tô con. Có lẽ đã gần trưa, cuộc sống nơi đây đi dần vào cái yên tĩnh và nhẹ nhõm... Tôi bắt gặp chút nhẹ nhõm và hiền hòa như vậy nên cố nhặt lại. Trời thì vẫn nắng đổ lửa. Nắng trải dài và thềm sông óng ả. Và cuộc sống thì ngon lành giấc trưa.
Đâu đó có tiếng ngáy khe khẽ của cảnh vật, tiếng động cơ xe xa dần rồi im bặt. Rồi tất cả giống như một giấc mơ đắm mình nơi phố nắng vậy...
(Chụp bởi Phnam)
- Mood:
calm
“Em ơi xuân xanh biết là mấy.
Bên cửa sổ kia, có anh chàng đang cắm cúi sổ sách nơi bàn làm việc. Gió hắt hiu, bầu trời rùng mình chớm đông…
Lục lọi nơi ngăn tủ tìm kiếm xấp tài liệu, người con trai vô tình đánh rơi một quyển sổ con đã ố vàng. Gió ùa vào ô cửa sổ cũ kĩ, lật giở từng trang quá khứ.
Một chiếc lá vàng khô mỏng tang kẹp giữa những trang vở, bên dưới là dòng lưu bút chia tay tuổi học trò. Những nét chữ xinh xắn hãy còn thoang thoảng mùi mực thơm, còn sột soạt từng trang sách trong tâm thức.
Chiếc lá vàng con con hay đôi mắt ngày ấy đầy mộng mơ còn đọng lại …
Gió lạnh ùa về, xấp giấy trên bàn bay tứ tung. Người con trai mơ màng, mơ màng về một bước chân người trơ trọi nơi con đường đầy lá vàng và bụi.
Bước chân kia đã đi qua bao lá vàng rơi?
(Phạm Hải
- Mood:
lazy - Music:60 years
Đó là những khối vuông của quá khứ, mà mỗi khối vuông đó, trong quá khứ, đối với ta đã từng là những món quà vô giá đến không ngờ.
Ta đã gói ghém nó với bao niềm thương dào dạt, để nó ở mãi bên ta, và làm ta yên tâm hơn chút về cuộc đời mình. Hiện tại và tương lai, ta đang đứng trên cuộc sống, trên quá khứ. Nhiều khi, những chiếc hộp đó quá cũ kĩ đến nỗi dù ta có cố nhìn lại cũng chỉ thấy một lớp bụi ngày càng mờ nhạt. Ta biết nó còn đấy, những điều tốt đẹp ta muốn quay lại, nhưng sao khó quá…
Cuộc sống là biến cố. Và những biến cố như vậy như những cơn gió bất ngờ thổi bay lớp bụi ấy. Nó còn là dòng nước trong veo khiến ta bỗng nhìn quá khứ bằng một con mắt “chợt” tinh đời.
Những chiếc hộp đó thực sự vẫn là những món quà vô giá nhất. Ta đi, đi mãi, và ta cũng biết đáp tàu mà về lại. Sống cũng là biết sống lại những gì tốt đẹp nhất bằng cả tâm hồn. Và quá khứ thật sự linh diệu khi ta chợt nhận ra rằng ta đã có những gì, có thể là tiếc nuối, nhưng là sự tiếc nuối sâu sắc nhất: con người nhận thức rõ ràng rằng họ vẫn đang bước đi.
“Sao ta cứ níu kéo? Sao không đi đi?”
Những chiếc hộp trống rỗng, đừng vội lấp đầy nó. Hãy mở hộp ra để cuộc sống thêm tròn trịa.
- Mood:
accomplished - Music:Song for a stormy night - Secret garden
Con đường ta đi cũng là con đường trở về...
"Bạn đã bao lần tự tay mình bày biện mâm cỗ trên bàn thờ?"
Có lẽ là rất nhiều lần rồi. Mõi lần tỉ mẩn bưng từng đĩa thức ăn nóng hổi, từng chén cơm trắng tinh, hay đơn giản chỉ là thắp một nén hương trầm lên bàn thờ ông bà, bạn có những suy nghĩ gì?
Dù có ở đâu đi chăng nữa, đã là người Việt Nam, ắt hẳn trong nhà đều có một bàn thờ. Dù nhỏ hay to, dù chỉ là một góc nhà hay cả một căn phòng, thì đó vẫn là nơi đón nhận sự trân trọng lớn lao trong tâm thức mỗi người Việt.
Bàn thờ, nếu theo cách hiểu thông thường, là nơi để thờ cúng ông bà, tổ tiên, mang đậm sắc thái tín ngưỡng của dân tộc. Coi bàn thờ là nơi hội tụ của linh hồn văn hóa cũng không ngoa. Bởi để nói về bàn thờ và những phong tục tập quán liên quan tới việc thờ cúng thì thật không có lời nào cho vừa.
Tuy vậy, cõi linh thiêng ấy còn mang một chiều sâu tâm tư của bao thế hệ người Việt. Đó là sự hội tụ bao thăng trầm của thời gian, là ánh mắt trân trọng và nhớ thương mà con người giành cho quá khứ, là chiêm nghiệm và niềm tin, là bản tay khéo léo, nết na của người phụ nữ, và cũng là bao yêu thương cho sự xôm tụ. Bàn thờ ghi dấu thời gian, nó như một thứ ấn tín cho nét đẹp văn hóa, mà tất cả đều xoay quanh một chữ "tâm".
Bưng một đĩa thức ăn trên tay, cẩn thận không để sơ sẩy một chút nào khi đặt lên bàn thờ, tôi bỗng bắt gặp, có lẽ là suy nghĩ của bao thế hệ đã qua ghi dấu lên dòng thời gian, hay đấy cũng là cảm xúc luôn ẩn giấu trong cái tĩnh lặng, trang nghiêm mà thư thái. Thứ hương trầm phủ kín khắp gian phòng, bâng khuâng. Tôi suy nghĩ vè sự sung túc, tỉ mẫn và nhẫn nại...
Thắp một nén nhang, hay chắp tay vái lạy, những thế hệ người Việt luôn cần một niềm tin. Ấy là niềm tin giành cho những người khác, hay đúng hơn là một nỗi niềm yêu thương. Dù gì, một khi nỗi niềm ấy vẫn ẩn chứa trong sâu thẳm trái tim, mùi hương trầm vẫn sẽ vấn vương trong tâm thức họ, bước đi theo dòng thời gian trôi mãi.
(Phạm Hải Nam)
PS: Phnam LJ đã lập được một năm.
Cảm xúc và suy nghĩ đáng nhớ nhất trong năm 2008 của bạn là gì?
http://tuanvietnam.net/vn/nhanvattrongng
- Mood:
awake
Cuộc đời này to lớn lắm, nó to lớn hơn nhiều so với một màn sương sớm và cũng to lớn hơn rất nhiều so với một ngày nắng đẹp.
[…]
Những đám mây dày đặc và cũ kĩ vừa thả chút nắng ấm xuống cho cuộc đời này, để nó bớt nguội lạnh; để rồi con người rũ bỏ vẻ tê cứng bấy lâu nay vương lên tâm hồn họ. Ta cũng bất giác nhận ra, bấy lâu nay, ta kéo lê một vẻ tê cứng không chỉ trên khuôn mặt mà cả trong tâm hồn.
“Nụ cười đâu phải để cho băng giá, trái tim cũng đâu phải để lấp đầy”… Rồi con người tự ngồi trong nắng mà ngẫm ngợi.
Bản ngã của họ là gì? Có phải chính trái tim kia không?
“Trái tim ấy của ta mà cũng không phải hoàn toàn là của ta. Nó, hơn tất cả, hiểu rõ ta nên làm gì. Nhiều khi, bên cạnh những gì mình thực sự yêu quí, tất cả chỉ là lắng nghe, trân trọng và yêu thương.”
Con người ta có những lúc bước nhanh hơn cả tiếng tim đập. Rồi bỗng thấy hụt hẫng trong đời.
[…]
“Trái tim và sự thầm lặng luôn tạo nên những xúc cảm sâu sắc nhất”.
Bạn có biết sức mạnh kì diệu của trái tim? Ấy là khi, ngay cả một tia nắng sớm le lói bên cửa sổ cũng khiến bạn cảm thấy ấm áp giữa cuộc đời.
(Phạm Hải Nam)
- Mood:
determined - Music:Tears in heaven
Có thể nói rằng Giáng Sinh là một thời điểm mà những điều kì diệu có thể xảy ra…
Một điều kì diệu khi mà bạn bỗng nhận ra trong những ngày đông giá lạnh này, chút lửa yêu thương cũng đủ giúp bạn ấm áp.
Một điều kì diệu khi bạn biết mở rộng tấm lòng mình, nói ra những điều bạn hằng muốn nói, và những gì bạn nhận được là một trong những món quà tuyệt diệu nhất mà cuộc sống muốn giành cho bạn.
Điều kì diệu khi mà bạn phát hiện ra những điều giản dị nhất cũng là những điều tuyệt diệu nhất.
[…]
Đó là những giáng sinh thật đẹp và cũng thật ý nghĩa!
“Vâng! Cũng có những con người như thế. Họ đang mơ mộng, họ đang sống trong một thế giới của riêng mình, ở đó, họ khao khát về một thực tại với bao điều kì diệu. Hiển nhiên, một vài người mộng tường những điều không thể, một vài người lại chỉ ước ao một chút ấm áp thẳm sâu trong tâm hồn.
Có những điều rất muốn, nhưng chẳng thể có ngay được, hoặc sẽ chẳng bao giờ có. Đơn giản vì điều đó không giành cho ta, hoặc ta không nghĩ nó giành cho ta…
Ranh giới ấy thật mờ ảo, nó mờ ảo đến nỗi kẻ đi đường kia đang mải mê đắm chìm vẩn vơ đâm đầu vào một cành cây bên đường. Rồi họ giật mình mà thấy một sự viển vông đang trỗi dậy. Nó lấn át những cảm xúc hạnh phúc không tưởng, để lại một lỗ hổng chờ đợi gió lạnh xuyên thấu tâm can.
Nhưng có lẽ sẽ phải đợi đến cành cây thứ ba, cũng trên cùng một con đường ấy, họ mới sực tỉnh: Everything takes time!
Mọi thứ phải cần thời gian mới trở nên thực sự rõ ràng. Còn bây giờ, họ hướng đến một nơi mà từ trước đến giờ luôn ấp ủ những hạnh phúc vô điều kiện. Chân họ cũng chẳng dềnh dàng được nữa. Mọi thứ xung quanh lướt qua như những cơn gió lạnh buốt.”
(Phạm Hải Nam)
- Mood:
contemplative
Thật tuyệt vời biết bao nếu mỗi người trong chúng ta biết lát gạch cho những con đường ấy. Bất cứ thứ gạch lát đường nào đến từ đáy lòng bạn. Hãy biến những nẻo đường trơ trọi mà bạn đi qua thành những vườn cây, những bụi cỏ xanh mát, hoặc có thể chỉ là những hòn đá, một bông hoa... nhưng đó là những gì bạn nhận được và tạo nên, những gì cho thấy bạn yêu thương cuộc sống này biết chừng nào.
Hãy thẳng tiến bước đi, nhưng cũng cần có phút ngoảnh đầu lại. Để những gì bạn yêu quí thắp sáng cho bạn niềm tin; để những lúc bạn vấp ngã, thì vết thương ấy sẽ được xoa dịu mau chóng và tâm hồn lại đứng lên. Hãy thẳng tiến bước đi không chùn bước. Bạn nhé?
[...]
Bài viết này dành tặng anh Lê Minh Sơn, một người anh thật tốt!
- Mood:
optimistic
[...]
"Bạn ơi!
Cảm ơn đã nói lời tạm biệt..."
Bởi như vậy, tôi sẽ luôn nhớ đến bạn. Nhớ rằng chúng ta đang bước đi trên một mảnh đất lớn - mảnh đất của những cuộc đời. Nói lời tạm biết để như một lời hứa hẹn, rằng, một ngày không xa, chúng ta sẽ gặp nhau.
Dẫu vậy, mỗi con người đi qua con đường của chúng ta, hay đồng hành cùng chúng ta, cũng đã trở thành một phần cuộc sống, của bạn và của tôi...
Mỗi người là món quà vô giá cho người khác, cho dù họ không hay biết hay để ý. Nhưng rồi cũng đến một ngày, hay thậm chí một khoảnh khắc, để nhận ra.
[...]
Mưa đấy!
- Mood:
peaceful - Music:Moonlight sonata
MẮT
"Hướng đến chân trời
Tôi thầm hát
Lá khẽ đu đưa..."
LAN CAN
"Mưa xối xả
Va đập lan can thép
Giọt nước nhỏ, lay lá cây leo non."
PS: Life is full of surprises, just take time to feel it!
- Mood:
artistic - Music:A song from the Secret Garden
Ngày xưa - đó là từ người ta chỉ về quá khứ, với tất cả sự trân trọng. Người ta nhắc đến "ngày xưa" trong dòng kí ức chậm rãi, đẹp đẽ, khơi gợi những gì mà tinh thần ta đứng lên bao lâu nay.
Quá khứ của nhân loại bao trùm bao đời người không kể xiết, quá khứ của tôi chỉ vỏn vẹn mười mấy năm, nhưng cũng đủ giúp tôi, một phần nào, hiểu được những gì đã qua.
Nhớ ngày xưa ấy, ngày xưa của một thời thơ ấu - khi mà người lớn đã từng là trẻ con, theo đúng nghĩa. Những đứa trẻ lớn lên trong sự bảo bọc của gia đình. Có thể lúc ấy, cha mẹ chúng còn bận trăm công nghìn việc, chúng vẫn còn có ông bà, có những đứa trẻ hàng xóm khác, có những ngôi nhà mở cửa, và cả bầu trời xanh.
[...]
Vâng! Những ngôi nhà luôn mở cửa...
- Mood:
peaceful - Music:Để tôi lắng nghe
Thế là trong những giờ khắc cuối cùng trước khi chia tay một lần nữa, những cảm xúc lại tràn về. Mà không, chúng đậm đà và mãnh liệt hơn...Đâu đó sâu thẳm trong tâm hồn, nỗi buồn và sự quyến luyến luôn thường trực. Chúng đợi đến những giây phút ấy, rồi trào dâng.
Nhưng miên man trong lòng ta, khác với lần chia tay trước, là một cảm giác chắc chắn. Ta cảm nhận một sợi dây bền chặt với mảnh đất ấy, hay với những người ta yêu quí. Và lần này, ta được trao tặng những món quà vô giá, điều mà bản thân chưa từng mong đợi.
[...]
Không còn sự đắn đo, không còn tiếc nuối. Ta đã làm những gì ta cho là ý nghĩa. Và nơi đây sẽ mãi là nơi chốn bình yên, nơi những kỉ niệm ngày xưa còn mãi, nơi luôn có những người hướng đến ta, quan tâm đến ta.
Còn những chặng đường dài phía trước. Có thể tương lai sẽ rất khó để xét đoán, nhưng, bây giờ - hiện tại, ta biết cố gắng, và ta biết hi vọng.
- Mood:
good
Một tiếng đồng hồ bay kết thúc, mọi người lục đục thu dọn hành lí, chuẩn bị rời máy bay. Ta cũng như họ, háo hức, nhưng không chút hiếu kì, bởi đây là lần trở về đầu tiên, sau gần một năm ta xa thành phố này. Trời mùa hè, nắng chang chang, không khí ngột ngạt quen thuộc. Thoang thoảng trong gió dư vị của biển…
- Khiếp! Nóng thế! – Em gắt.
Ta chẳng nói gì. Phải chăng sau gần mười lăm năm ta sống nơi đây, thứ nắng chói chang, hầm hầm ấy hiểu ta như chính ta hiểu nó. Trước mắt là sân bay quen thuộc, nó tặng ta hương cỏ dại, hương mùa hạ của thành phố, như dịu dàng chào đón một người con xa quê. Ta về bên nó, về bên những người ta yêu quí một cách lẹ làng nhất. Quả thật, nó vẫn luôn là thành phố hào phóng. Nó cho những người dân thị thành da rám nắng của nó nhiều nắng hơn tất thảy; cho nắng rồi lại cho gió. Nếu nói thời tiết nơi đây khắc nghiệt thì cũng có phần không đúng, gió vẫn thổi đấy thôi. Gió len qua khắp các con phố lớn nhỏ, len qua khung cửa sắt ngày xưa để chạm đến ta. Gió mơn trớn nước sông rồi nước biển, uốn nên những đợt sóng non còn tinh nghịch. Gió vẫn phẩy nhẹ từng hạt cát, đưa đẩy bờ cát kia đã bao năm rồi…
Một năm để khung cảnh có khác xưa, một chút thôi. Nhưng có những thứ qua bao đời vẫn còn mãi, trong kí ức, trong tâm thức của những thế hệ nối tiếp nhau lớn lên trên thành phố biển này.
(Phạm Hải Nam)
- Mood:
calm
Hành trình một năm và điều vẫn đang tìm kiếm.
Ta bắt đầu cuộc hành trình này lâu lắm rồi, nhưng để nhận thức được nó, ta đã mất một khoảng thời gian dài. Một thời gian để biết được ta bắt đầu cuộc hành trình này từ đâu và từ khi nào, và để hiểu được nó như chính một phần cuộc sống, một phần nghiễm nhiên.
Điều ta đang tìm kiếm trên con đường tưởng như vô tận ấy, không phải là những mục tiêu ta đề ra, để rồi cố gắng hoàn thành, cũng chẳng phải những gì mọi người vẫn hay đổ xô giành lấy, rồi cũng sẽ thành viển vông một lúc nào đó...Thứ ấy có thể đơn giản như những gì ta thấy, đôi khi chỉ như một giọt nước, nhưng lại quý giá vô cùng. Là bản ngã của cuộc sống, của chính con người.
...
"One year journey" - to be continued...
Ps: "Peace này, những gì tớ yêu quí thì hãy cứ để tớ yêu quí..."
- Mood:
blank
Ngày 28-2-2007_Looking around
Nếu một ngày, bạn thất bại.
Đừng cúi đầu xuống...
Để buồn phiền kéo nặng nề chân bạn.
Hãy ngẩng đầu lên và nhìn.
Trong mắt bạn, đó là gì?
Nếu bạn nói với tôi, đó là màn mây xám xịt. Tôi sẽ hát lên rằng :"Mặt trời vẫn ở đó, sau làn mây, mưa qua và ông mặt trời sẽ sưởi ấm quanh bạn."
Nếu bạn nói với tôi, đó là những con người vô tâm. Tôi sẽ hát lên rằng :"Bạn hãy nở một nụ cười với họ, họ sẽ cho bạn một nụ cuời thân quen."
Nếu bạn nói với tôi, đó là một con đường bất tận. Tôi sẽ hát lên rằng :"Tại sao bạn không quay đầu lại và thử nghĩ xem, bạn đã đi được bao lâu, đã làm được điều gì, và bạn sẽ làm gì trên con đường tíếp theo. Nếu bạn thực sự chiêm nghiệm ra điều đó, bạn đã rút ngắn cái vô tận."
..."Nếu bạn chưa biết mình cần phải làm gì tiếp theo, hãy dừng lại một chút. Suy nghĩ. Hãy nhớ còn có một người luôn bên bạn."
Bạn hỏi đó là ai. Tôi trả lời rằng :"Bạn nhìn sang bên cạnh mình đi. Đó chính là tôi."
Hãy nhớ rằng tôi vẫn luôn bên bạn, vẫn ủng hộ bạn. Dù mai đây, trời có mưa to, trong tay tôi là chiếc áo, tôi sẽ che cho bạn và chúng ta vẫn tiếp tục đi. Nếu bạn ngã, tôi sẽ nâng bạn lên. Nếu bạn buồn thì đây, chiếc vai tôi, luôn sẵn sàng để bạn tựa...
Trong tôi vãn ấp ủ sẵn một nụ cười dành cho bạn.
Nào, hãy cùng nhìn lên bầu trời, thả trôi đi bao nỗi buồn.
Bầu trời đã xanh lên rồi đấy!
Ngày 4-4-2007_Niềm vui
[...]Có những niềm vui, đối với một số người, được giấu tận trong sâu thẳm trái tim. Họ lặng lẽ mỉm cười với chính mình, tự chúc mừng cho cái mình có được, đạt được rồi lại âm thầm cố gắng. Nhưng suy cho cùng, dù niềm vui có được thể hiện như thế nào đi chăng nữa thì bản chất của nó đối với người đạt được thực sự là một điều tốt đẹp...
Ngày 16-4-2007_Mưa
Trời mưa rồi. Nhưng nhỏ thôi. Từng hạt nhỏ nhè nhẹ lướt qua mặt. Man mát...
Mưa to dần. Không khéo ướt mất. nó đứng nép dưới mái hiên cũ kĩ của một căn nhà nhỏ đóng kín cửa, nhìn ra ngoài đường, ai cũng vội vã. Hơi đất bốc lên, hơi nồng, nhưng sau cùng, mùi hơi đất biến mất, để lại một bầu không khí trong lành, mát mẻ. Mới đây thôi, trời còn bức, thế mà mưa đến, xua tan đi hơi nóng ngột ngạt. Mưa đánh tí tách lên mái hiên. Vui tai...
Sau cơn mưa, không gian như chậm lại. chẳng ai còn vội vã. Đâu đây, vẫn còn vài chiếc áo mưa mỏng dính, bay phấp phới. Mưa qua rồi nhưng lòng vẫn nao nao. Nhớ lại những ngày còn nhỏ, nó nghịch nước cùng anh hàng xóm có đứa em gái xinh xinh. Vui thật ! Cũng có những ngày ở nhà một mình,nó ngồi thừ ra, chán chường vì cơn mưa...
Hay có lần cùng đứa bạn thân chạy thục mạng vì mưa to quá. Đôi khi, nhờ mưa, dù là nhỏ thôi, cũng đủ để nghỉ giờ thể dục. Đứa nào cũng vui như Tết. Đi chơi. Hay là lúc mắc mưa ở sân vận động với mấy đứa bạn, ai cũng ướt như chuột lột, nhưng nhờ mưa mà mà có thêm bao nhiêu thời gian để trò chuyện...
Thấy mưa mà thấy tội đứa bạn thân, nó lười, không đem áo mưa, nhưng bạn nó, chỉ cầm theo mỗi cái áo mưa nhỏ xíu, cũng vẫn cố che cho hai đứa khỏi ướt...
Mưa giờ đây là những kỉ niệm khó phai mờ trong tâm thức, là dấu ấn cho một thời trẻ con hồn nhiên, cũng là dấu ấn cho những tình bạn thật đẹp...
Ngày 19-6-2007_[không đề]
Nó đang nghỉ ngơi tạm thời giữa những quyết định quan trọng, những khoảng thời gian quan trọng và hơn thế nữa...Nó lo lắng khi tiếp tục nghĩ đến những ngày sắp tới.
Những ngày này, vui buồn lẫn lộn , nó buồn vì cứ phải vượt qua những khoảng trống, hầu như là một mình.
...
Những phút giây của năm cấp hai bây giờ chỉ còn là một đoạn phim quay chậm trong tâm trí, chỉ còn lại trong những bức ảnh, những âm vang xa gần, réo rắt...
...
Nó ở nhà. Dù chỉ là một tiếng chuông điện thoại, hay một tin nhắn, cũng đủ làm nó vui lên biết bao, nó mong đó sẽ là bạn...Có gì đó trong lời bạn nói khiến nó vui hẳn, cũng có lúc bạn khiến nó thật buồn.
Sắp chia tay hẳn rồi, mỗi đứa sẽ trên con đường của chính mình, sẽ có những ước mơ mới, những người bạn mới...Nó mong khoảng thời gian ít ỏi còn lại sẽ cho nó thêm nhiều kỉ niệm đẹp, để nó mãi nhớ về bạn và để nó trở thành một kí ức đẹp trong tâm trí bạn.
...Lời bạn nói vang vọng mãi, vài ngày nữa thôi, mọi chuyện sẽ khác chứ?
7-9-2007_Memories
Đối với tôi, mỗi bài hát là một kỉ niệm…
Cứ thỉnh thoảng, gặp một bài hát hay, tôi nghe đi nghe lại cho đến khi nó in sâu vào lòng. Dần dà như vậy, càng lớn lên, kí ức của tôi lại gắn liền với những giai điệu quen thuộc.
Mỗi lúc bất chợt vang lên những bài hát ấy, từng nốt nhạc lại mang tôi về với những kỉ niệm xưa cũ…Về một thời đã xa…
Tôi như trôi về quá khứ, hoà mình vào một ngày nắng đẹp…hay như lúc ngồi bên cửa, lặng nhìn trời mưa không ngớt, văng vẳng đâu đó tiếng đàn organ trong trẻo của anh hàng xóm. Mưa lộp độp…trên mái nhà.
Hay đâu vị mặn mà mỗi buổi sớm…
Cái nắng gắt, mờ. Giữa trưa oi ả…
Xế chiều, tối, mênh mông.
Mọi người.
…
Tiếng nhạc nhỏ dần. Hết rồi. Giai điệu kết thúc, kí ức rút đi lẹ làng như khi nó ùa về. Dư âm vẫn còn, đọng lại trong những cảm xúc vãn trào dâng…
----------------------------------
"One year journey" - to be continued...
- Mood:
Neutral attitude
"Những giấc mơ tái hiện lại những gì ta luôn nghĩ đến, cũng là những gì ta luôn trăn trở...Ta bao lần mơ. cũng chẳng thể nào nhớ nổi, chỉ biết rằng, hôm nay, nó giúp ta nhận thức một cánh cửa ta đã bỏ quên..."
Nó đã hiểu những gì nó thực sự cảm thấy và nó cần.
Những điều đáng lẽ phải hiểu trước đó, đến bây giờ mới hiểu.
Có lẽ đã có những vết nứt, mọi việc vẫn sẽ chẳng là quá muộn, ít ra là đối với bản thân nó.
...Những cảm xúc tiêu cực đã biến mất. Những dòng văn tiêu cực ấy cũng sẽ chẳng còn được lâu. Nó xóa hết. Giờ đây, chúng chỉ là một khoảng trống. Để lấp đầy, hoặc cứ để yên.
Trong khoảng trống ấy còn lại một sự thật: ta sẽ làm những gì ta cho là tốt nhất.
Dẫu sao?
"Có những điều ta chưa muốn nghĩ đến, cũng chưa gặp. Nhưng đấy chỉ là vấn đề thời gian mà thôi."
(Phạm Hải Nam)
- Mood:
frustrated
Có những thứ bình dị nhưng vô cùng ý nghĩa. Đơn giản chỉ là hai chữ "bạn tốt" mà sao nghe thấy thật ấm lòng...
Còn gì hơn khi gặp nhau lại nở một nụ cười thật thân ái. Lại trò chuyện, tán gẫu, lại cười vui...Lúc khó khăn lại thấy ánh mắt bạn nhiệt tình mà bớt đi bao gánh nặng. Hay chỉ là một lúc lắng nghe và thấu hiểu, đủ để cảm một thứ quan trọng trong cuộc đời.
...
Không gì vui hơn khi dẫu có xa nhau, vẫn luôn thấy ánh mắt bạn vui vẻ, nụ cười của bạn qua từng dòng tin nhắn. Thấy sự quan tâm, nhiệt tình của bạn vẫn luôn dành cho.
Dù có ở đâu đi chăng nữa, bạn tốt vẫn cứ luôn là bạn tốt...(bạn của tôi ơi!)
*Dành tặng Jasmine nhân ngày sinh nhật.
----------------------------------------
Nhân ngày sinh nhật của Jas, nó muốn nói với Jas rằng Jas là một người bạn tốt của nó. Nó rất vui vì giữa nó và Jas có những điểm tương đồng đến không ngờ tới. Nó cảm ơn Jas vì đã luôn trò chuyện và giúp đỡ nó, luôn quan tâm và thấu hiểu.
Nó và Jas thực sự đã có những khoảng thời gian đầy tiếng cười. Đôi lúc đã xảy ra bất đồng nhưng đó là cơ hội để hiểu hơn về giá trị một tình bạn. Cảm ơn Jas rất nhiều !
Chúc Jas luôn mạnh khoẻ, tự tin và vững bước trên đường đời.
- Mood:
content
Có những con người cũ, đi qua đời ta và để lại những ấn tượng sâu sắc...
Thật kì lạ khi thấy cũng có những người giống họ, chút gì phảng phất, nhưng cũng đủ gợi lại tâm hồn.
Thế là qua những cuộc trò chuyện không gặp mặt ấy, những kí ức của một thời đã qua lại tràn về, những yêu mến và khâm phục...
Thấy vui biết bao khi những con người cũ và mới ấy, đều thật gần.
- Mood:
artistic
Bản chất của con người là không thích bóng tối, nhưng có bao giờ tránh được nó đâu.
Tách ra khỏi cái ồn ào của con đường lớn, chiếc xe lăn bánh trên con phố hẹp, vắng bóng người. Mọi thứ yên ắng đến kì lạ, như nghẹt thở, thỉnh thoảng một tiếng động cơ rú lên trong cái trống vắng ấy...
Cái khóa xe kêu đánh "tách", không bao giờ là đủ để đánh thức sự tối tăm và đơn độc. Biết đâu trong cái màn đen ấy, có ánh mắt đang theo dõi, rồi chuyện gì đó sẽ xảy ra, có ai biết được đâu cơ chứ? Vẫn bước đi...
Thực chất là lần mò, có nhiều thứ để suy nghĩ: ngổn ngang. Một tiếng gọi với lại, dù sau lưng hay trước mặt, người được gọi kia có biết ở đâu mà đi tới. Bước đi trong bóng tối thực sự xa xăm. Tiếng bước chân nặng nề, chứa đựng một chút thiếu vắng, chút thất vọng, trong khi vân cố gắng leo nốt những nấc thang để đến một nơi trong tâm tưởng.
Không phương hướng, chỉ biết những nấc thang kia dẫn đến đâu, và ta phải chon một lối vào. Sau cánh cửa ấy, là thứ ánh sáng leo lắt, cái mà ta nhận sau khi gắng sức đẩy mạnh cách cửa nặng nề...
Tiếng đóng cửa khô khốc. Mọi thứ vẫn hết sức quen thuộc. Lặng lẽ trong cái tối tăm, ta đưa mắt hướng theo cái heo hắt của ánh sáng từ xa xôi, những thứ rõ ràng hiển hiện trước mắt, nhưng đâu phải lúc nào cũng với tay tới được.
[...]
Ánh điện đồng loạt vụt lên. Mọi thứ quay về đúng với vị trí của nó, tiếng máy kêu ro ro quen thuộc phát ra từ trong bếp,...
-Rồi lại sẽ cúp điện vài lần nữa, mai con mua cho mẹ mấy cây nến nhé!
- Mood:
calm
Đó là một ngày, mặc nhiên, bạn cảm thấy bình yên...Không xô đẩy, không vội vàng, giận dỗi, tất cả chỉ là những gì trong lành nhất.
Những tia nắng mạnh mẽ buông ra từ những đám mây âm u mấy hôm trước. Giờ đây, trời đã thực sự ấm lên.
[...]
Nó khiến bạn nhớ đến những lúc đạp xe trên con đường vắng, rộng mênh mông, những tia nắng cùng bạn những ngày ấy êm đềm biết bao...
Đã là nắng, chẳng lẽ lại không có lúc gay gắt. Bạn vẫn cùng mấy đứa vui đùa. Có lúc chỉ một mình, nhưng cũng thấy là lạ. Nắng kia dù có gắt thì đó cũng là một ngày thật đẹp...
Nắng tỏa sáng trong lòng.
[...]
Con người thay đổi, nhưng nắng có bao giờ thay đổi đâu. Nắng vẫn xuất hiện như một phần của cuộc sống, đánh thức những giấc mộng dài...
- Mood:
peaceful - Music:Pocketful of sunshine
Những gì của năm cũ đã thực sự kết thúc. Năm vừa rồi là khoảng thời gian đầy ý nghĩa, tuy chưa gọi là lớn lao, nhưng cũng đã giúp nó chạm tới những cảm xúc nó chưa bao giờ đạt được...
Nó thấm thía hơn những gì nó nhận được và cho đi : Nó đang học cách cho đi bằng cả trái tim.
Nó quí trọng những gì nó đã đạt được, nhiều lúc không thể gọi là trọn vẹn, nhưng đủ để thấu một nỗ lực.
Nó yêu thích sự thay đổi của nó-sự thay đổi không ngờ tới-lẹ làng nhưng thật đúng lúc.
Và những gì nó đang hướng đến bây giờ thực sự giản đơn.
Nó không tiếc những cú ngã hay những khoảng nghỉ lặng lẽ trên con đường dài ấy...Vì mỗi lần như thế nó rèn luyện được sự kiên trì, và không ít lần, nó hiểu hơn những người xùng quanh nó.
Nó đã tìm thấy những gì quí giá nhất, thật tình cờ. Tuy không thể chạm tay vào, nhưng nó tin rằng nó đã, đang và sẽ mãi cảm nhận được những vật báu ấy.
Gia đình, những người bạn...
Những nghi ngờ, lo lắng...sẽ không bao giờ chấm dứt, cái chính là con người ta có tìm được cho mình điểm tựa tinh thần hay không.
Cảm xúc năm nay đến thật chậm, nhưng khi nó đã đến thì trong tâm can lại nao nức lạ thường-những ngày đã qua thật đáng nhớ...
[...]
Đã từ lâu nó muốn gửi lời cảm ơn của nó đến mọi người :
Nó muốn gửi những lời yêu thương nhất của nó đến ông bà ngoại, đến ba mẹ, đến dì Uyên, chú Hùng, đến những đứa em nhỏ Trang, Đô, King, Thắng, đến anh Hoàng,...và tất cả họ hàng của nó : Family, sweet family!
Những lời chân thành nhất đến Jasmine, Bảo, chị Lyn, Phúc, Phương heo, Trinh, Thư...-những người bạn thân thiết luôn quan tâm đến nó.
Lời cảm ơn đến 10A, đến những người bạn mới nhưng cực tốt của nó.
Cảm ơn những người bạn nó chưa từng gặp mặt : ngocdiep092, Mit...Vì những thông điệp các bạn đã gửi đến.
Và cuối cùng, cảm ơn những ai đã đọc bài viết này : một năm mới thật nhiều niềm vui và may mắn nhé!
PS : Bây giờ là 2:43 sáng mùng một Tết...Có điều, không phải điều gì mình nghĩ đều có thể nói ra được...
- Mood:
grateful - Music:The name of life



